Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

Nghìn lẻ một chuyện thuê giúp việc

“Mướn người giúp việc làm theo giờ không hiệu quả. Chớp mắt đã thấy hết giờ, công việc làm chưa tới đâu, mà lương lại phải trả cao”.

Trả lương theo giờ hay theo việc?

Gia đình chị Mỹ Oanh chỉ có hai vợ chồng son nhưng ở trong ngôi nhà cao bốn tầng. Anh có sạp bán vải ngoài chợ, bán buôn suốt từ sáng đến chiều, không một ngày nghỉ. Chị làm kế toán một công ty may. Cả hai vợ chồng đều bận bịu. Chuyện cơm nước thì qua nhà cha mẹ hai bên ăn ké. Quần áo chăn màn thì dồn đống đợi đến ngày nghỉ cuối tuần chị Oanh tranh thủ giặt. Chỉ còn cái vụ nhà cửa bụi bặm không thể nào dọn dẹp nổi. Thuê người giúp việc bao ăn ở thì hơi phí mà lại không tiện vì suốt ngày không có ai ở nhà. Phương án thuê người giúp việc theo giờ là thích hợp nhất.
Chị Oanh thuê được chị Tư đến giúp việc ba ngày trong tuần. Thỏa thuận ban đầu là lau dọn bốn tầng lầu, lương trả cho mỗi lần lau dọn là 50.000 đồng. Ngày đầu tiên, chị Tư mất ba giờ đồng hồ cho việc lau dọn sàn, cửa kính, bàn ghế, đồ trang trí nội thất, giặt màn cửa… suốt bốn tầng lầu. Nhìn chị Tư mồ hôi nhễ nhại, tay chân lấm lem, chị Oanh nghĩ: “Trả lương như vậy cũng đáng đồng tiền”.
Những lần sau đó do đã quen công việc nên chị Tư làm việc có khoa học và nhanh hơn. Chỉ sau một giờ đồng hồ cả ngôi nhà đã sạch sẽ từ trên tới dưới. Vốn là dân kế toán chị Oanh tính: “Một tiếng đồng hồ có 50.000 đồng, tính ra một ngày tám tiếng kiếm được 400.000 đồng. Trời! Lương còn cao hơn mình nữa”. Ý kiến giảm lương được đưa ra. Đương nhiên chị Tư không đồng ý!
Trường hợp bà Thu thì ngược lại, bà thuê một cô bé đến giúp việc mỗi ngày ba tiếng đồng hồ, mỗi giờ 15.000 đồng. Bà sai cô bé lau nhà, nhà lau chưa ráo nước bà sai lau cửa sổ. Sau đó là dọn phòng, vừa xong lại sai làm cơm phụ. Thủy, cô bé giúp việc bị xoay như chong chóng.
Vài tuần sau, Thủy nghĩ ra mẹo làm từ từ cho hết giờ để đỡ mệt. Bà Thu thắc mắc: “Sao dạo này con làm việc chậm hơn lúc trước?”, Thủy trả lời: “Tại con làm kỹ nên chậm”. Hôm sau bà nghĩ ra mẹo để “trị” cô bé giúp việc. Bà để Thủy lau dọn lầu một mình. Sau đó bà bất ngờ xuất hiện thì thấy cô đang thảnh thơi đọc truyện.

Kinh nghiệm
Chồng chị Oanh cắt nghĩa: “Nếu chị Tư làm đều đặn suốt tháng sẽ có mức lương 12 triệu đồng/tháng. Nhưng đây là công việc lao động chân tay và không thường xuyên nên làm sao đạt được số tiền đó. Hơn nữa, không ai có thể liên tục trong tám tiếng đồng hồ dọn được tám ngôi nhà cao bốn tầng”. Sau khi nghe chồng phân tích, chị Oanh mới “ngộ” ra. Lật đật mời chị Tư đến làm việc lại.
Bà Thu lập kế hoạch giám sát cô bé giúp việc. Nhưng xem ra kế hoạch này không khả quan lắm vì chuyện đi theo trông chừng khiến bà bận bịu hơn trước. Bà Tám, bạn bà Thu khuyên: “Bà làm vậy không chỉ bà mà con nhỏ giúp việc cũng khó chịu. Bà nên khoán công việc cố định cho nó. Đối xử chân tình với người ta một chút mới giữ người được lâu”.
Một số chủ nhà có kinh nghiệm thuê giúp việc theo giờ chia sẻ, nên thuê người đã rành việc để đỡ mất thời gian hướng dẫn. Thoả thuận cụ thể mức lương, công việc và thời gian làm việc. Sắp xếp thời gian thuận lợi trong ngày để người giúp việc đến làm việc để tránh sinh hoạt gia đình bị xáo trộn do sự có mặt của người giúp việc.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020

10 câu nói không nên nói với bà bầu dịp Tết

Khi mang thai, người mẹ đã rất mệt mỏi và lo lắng rồi nên khi đi chúc Tết, bạn hãy chú ý cách ăn nói để tránh khiến mẹ bầu thêm buồn phiền, cáu gắt nhé.

Mang thai là khoảng thời gian vô cùng căng thẳng, mệt mỏi do sự thay đổi hormone trong cơ thể và một phần là vì mẹ lo lắng tới sự phát triển của thai nhi. Cộng thêm các triệu chứng thai nghén nên phụ nữ mang thai rất hay khó chịu, dễ nóng giận, cáu gắt.
Mặc dù mệt mỏi là vậy nhưng các bà bầu vẫn thường xuyên phải chịu đựng những câu hỏi “kém duyên” từ người khác. Đặc biệt trong dịp Tết, tần suất gặp phải những câu hỏi “không muốn trả lời” càng nhiều hơn do mẹ bầu phải gặp gỡ, chúc Tết nhiều người hơn, từ họ hàng, bạn bè cho tới đồng nghiệp.
Dưới đây là 10 câu nói phần lớn các mẹ bầu rất ghét, nên Tết này khi gặp bà bầu, các bạn nên biết mà tránh nhé. Mới đầu năm mới mà nghe những điều khó nghe, tâm trạng cáu giận sẽ không may chút nào đâu.
1. “Mang bầu không ăn được cái này… cái kia… đâu!”
Chẳng ai thích sự cấm đoán và bà bầu cũng vậy. Trong khi đó, Tết có bao nhiêu món ngon, mỗi khi ăn cái này cái kia lại có người cấm đoán thì tâm trạng sẽ cực kỳ khó chịu. Với một mẹ bầu, khi mang thai họ đã tìm hiểu kiến thức rất cẩn thận dưới sự tư vấn của bác sĩ, nên họ biết cái gì tốt cho mình và không tốt cho mình. Vì vậy, bạn chẳng cần phải đưa ra lời khuyên hay cấm đoán với một bà bầu.
2. “Mang thai chứ có phải mắc bệnh đâu!”
Trong ngày Tết, có lẽ dọn nhà, chuẩn bị cỗ và rửa bát là 3 công việc chính khiến các chị em mệt mỏi nhất. Và một khi mẹ bầu không thể cáng đáng nổi, không ít người sẽ bị phàn nàn, chê trách rằng “mang thai chứ có phải mắc bệnh đâu”. Tuy nhiên, nếu không thì tại sao chúng ta lại dùng từ “chẩn đoán” mang thai?
3. “Không có gì đáng lo đâu!

Phụ nữ mang thai có nhiều mối lo thường trực. Do đó, thay vì nói lời sáo rỗng “Không có gì đáng lo đâu” thì bạn nên ngồi lại để nghe tâm sự của mẹ bầu và nhờ bác sĩ tư vấn.
4. “Ôi bụng bầu của bạn to thế!”
“Ôi bụng bầu của bạn to thế”, hay thậm chí một số người còn đùa ác ý hơn rằng “Mang thai đôi à?” khiến bà bầu vô cùng khó chịu. Hãy thử đặt bạn vào vị trí đó và suy nghĩ, liệu bản thân có cảm thấy thoải mái khi có người chê mình to béo hơn bình thường không?
5. “Mang bầu mà bụng không to lắm nhỉ? Nhìn như bụng ... tháng ấy”

Khi bị nhận xét là bụng bé, một số mẹ bầu sẽ cảm thấy lo lắng rằng liệu em bé có thực sự phát triển bình thường hay không. Vì vậy, bạn nên tránh hỏi câu này nhé vì bụng nhỏ hay to quá nhanh, thai nhi gặp bất thường thì các bác sĩ đã nói với mẹ bầu khi thăm khám rồi.
6. “Bạn mang bầu bé trai à? Nhìn bụng bầu là biết ngay!”

Nếu nhìn bụng bầu là biết vậy tại sao cần phải đi siêu âm làm gì. Việc tự đoán giới tính của bé sẽ khiến mẹ cảm thấy khó chịu đấy.
7. “Con gái à? Bạn sinh thêm con trai chứ?”
Khi đi chúc Tết, việc được hỏi giới tính thai nhi là điều khó tránh khỏi. Khi biết đó là bé gái, một số người không ngần ngại hỏi thêm về việc sinh con trai, tỏ thái độ không coi trọng con gái. Thế nhưng, con gái hay con trai thì cũng đều là con, đều là niềm hạnh phúc của người mẹ. Khi mẹ bầu đang vui vẻ mong con lớn từng ngày nhưng bạn lại câu này thì khác gì bạn đang “tạt gáo nước lạnh” vào họ không?
8. “Bạn nên xin quần áo cũ cho con. Nhà mình có rất nhiều đó!”
Tuy đang có ý tốt nhưng không phải bà mẹ nào cũng muốn dùng đồ sơ sinh cũ cho con mà thích đi mua sắm đồ mới. Vì vậy, câu nói này của bạn rất có thể bị mẹ bầu hiểu sai ý tốt, cho rằng đây là cách bạn tống khứ đồ cũ trong nhà đi.
9. “Bạn đã tìm được tên cho con chưa?”
Nhiều người không muốn chia sẻ thông tin cá nhân của con với người ngoài. Vì vậy, bạn không nên đặt câu hỏi này với bà bầu trong dịp Tết nếu mối quan hệ của cả hai chưa quá thân thiết. 
10. “Bao giờ tính có thêm em bé?”
Câu hỏi này đôi khi chỉ là một câu hỏi quan tâm thông thường, nhưng khi vừa mới sinh con xong thì lại khác. Vừa mới bước qua “cửa tử” khi sinh nở, đang trong quá trình hồi phục sức khỏe và phải chăm con nhỏ với bao nhiêu mối lo, câu hỏi này sẽ khiến các mẹ khó chịu đấy.

Lý do chồng phải "lập quỹ đen" khiến các bà vợ cười ra nước mắt

Để cô ấy khỏi phải xót ruột, tôi giấu một chút thu nhập, để trong tủ ở cơ quan, khi cần chi những khoản mà vợ gọi là “trời ơi đất hỡi” thì lấy từ đó ra, vợ không biết thì không xót, đỡ tội. Quả thật từ hồi làm cách ấy, vợ tôi nhẹ nhõm hẳn.
Tôi nói mình lập quỹ đen chẳng qua vì nghĩ cho vợ, thương vợ, nhưng vợ tôi lẫn các chị cô ấy đều bảo tôi trơ tráo nói càn. Sao không ai hiểu thực tế đúng là như vậy?
Tôi và vợ đều 32 tuổi, là bạn thời đại học. Chúng tôi lấy nhau với hai bàn tay trắng, cùng nhau vượt qua thời hàn vi để bây giờ kinh tế đã đỡ hơn rất nhiều. Vì hồi trước khó khăn nên vợ tôi tính rất tiết kiệm, cứ phải bỏ tiền ra là cô ấy xót. Nhưng trong công việc và quan hệ xã hội, nhiều khi vẫn phải bỏ ra những khoản mà vợ tôi cho là vô lý, không cần thiết, hoang phí, chẳng hạn như quà cáp cho những người có quan hệ làm ăn, quà sinh nhật cho đồng nghiệp, những bữa chiêu đãi…

Mỗi lần phải đãi hoặc mua quà cho ai đó, vợ tôi đều phàn nàn là đắt quá, nhiều quá, và cố ép tôi mua món thật rẻ hoặc tốt nhất là không mua nữa “vì có thân mấy đâu mà quà cáp ghê thế”. Nếu tôi dứt khoát thực hiện thì cô ấy rất bực bội, khổ sở, cô ấy xót xa vì trong khi bản thân mình chưa dám tiêu pha rộng tay lại phải bỏ những khoản đó cho người ngoài.
Thấy vợ như thế tôi cũng thương. Để cô ấy khỏi phải xót ruột, tôi giấu một chút thu nhập, để trong tủ ở cơ quan, khi cần chi những khoản mà vợ gọi là “trời ơi đất hỡi” thì lấy từ đó ra, vợ không biết thì không xót, đỡ tội. Quả thật từ hồi làm cách ấy, vợ tôi nhẹ nhõm hẳn, thấy chồng không còn “vung tiền qua cửa sổ” như trước.
Nhưng không may, cái kim trong bộc lâu ngày cũng lòi ra, vợ tôi biết hôm nọ hôm kia tôi chiêu đãi bạn bè ở quán nào nhà hàng nào, tôi mua quà sinh nhật cho con đồng nghiệp đắt tiền ra sao… Cô ấy khóc lóc ghê gớm, bảo tôi ăn thịt vợ con, rằng tôi dối trá gian xảo khi lập quỹ đen, không biết còn dùng vào việc gì nữa, có bồ bịch gì không…
Cả gia đình vợ mắng nhiếc tôi, nhất là hai bà chị. Họ nói cứ như tôi là gã đàn ông khốn kiếp chỉ biết sướng thân mình mặc cho vợ con đói khổ. Tôi trình bày rằng tôi lập quỹ đen chẳng qua vì thương vợ, không muốn vợ phải suy nghĩ tiếc xót trong khi tôi không thể không chi những khoản kia. Nhưng chẳng những họ không hiểu mà còn bảo tôi là đồ trơ tráo, nói thế cũng nói được.
Anh em mày râu có ai cùng cảnh ngộ, dùng suy nghĩ như tôi không, xin lên tiếng giúp.

Đêm tân hôn nhận được tin nhắn lạ, chồng sắp cưới nổi điên, cạy tay đòi lại nhẫn

Thấy tôi im lặng, anh bất ngờ xông đến cạy tay tôi rút bằng được chiếc nhẫn đính hôn anh đã trao cho tôi trong lễ ăn hỏi.

Tôi và chồng chỉ còn nửa tháng nữa là tổ chức đám cưới chính thức. Tôi với anh dù trên pháp luật chưa phải vợ chồng danh chính ngôn thuận vì chúng tôi chưa đăng ký kết hôn nhưng chúng tôi làm lễ ăn hỏi rồi. Trong mắt mọi người và tự bản thân chúng tôi cảm nhận rõ chúng tôi đã thực sự là vợ chồng.
Tôi với chồng quen rồi yêu nhau khá chóng vánh, tất cả gói gọn trong 6 tháng. Thậm chí tôi với anh còn chưa qua đêm cùng nhau. Khi tôi ngỏ ý giữ đến đêm tân hôn, không ngờ anh đồng ý ngay. Anh bảo anh thích một cô gái biết giữ mình như tôi. 
Và đêm qua chính anh đề nghị chúng tôi tân trước bởi anh sợ đến ngày cưới lu bù nhiều việc, ai cũng mệt nhoài khó mà có một đêm tân hôn như ý. Tôi thấy anh nói rất hợp lý bèn e thẹn gật đầu.
Chồng tôi thuê 1 phòng khách sạn hạng sang, nhờ người trang trí bóng bay và hoa tươi. Tôi cảm kích ôm chầm lấy anh, cõi lòng lâng lâng hạnh phúc. Nhưng mọi người biết không, giữa lúc ấy tôi bỗng nhận được 1 tin nhắn, người gửi không ai khác chính là của gã tình cũ. 
“Em sắp lấy chồng có nhớ đến những lúc quằn quại trên giường với anh?”, vỏn vẹn một câu ngắn ngủn nhưng lại có sức sát thương vô cùng lớn. Tôi với gã quả thực từng quan hệ với nhau. Theo quan điểm của tôi, từng quan hệ không có nghĩa sẽ cho phép bản thân mình dễ dãi. Với chồng hiện tại, thời điểm chúng tôi quen nhau chưa lâu nên tôi chưa đồng ý chứ không phải “làm màu”, giả vờ là gái ngoan với anh.
Anh thấy tôi có chút hoảng hốt khi đọc tin nhắn thì giật phắt lấy chiếc điện thoại trên tay tôi. Nhìn rõ những chữ trên màn hình, anh gằn giọng hỏi: “Gã ta nói sự thật? Em với gã ta đã từng…”. Tôi im lặng ngầm thừa nhận. 
Anh đột ngột ném chiếc điện thoại của tôi vào tường vỡ tan tành, hét to trách móc tôi: “Hóa ra em cũng chẳng khác gì những người con gái khác! Anh tưởng em ngoan ngoãn, có gia giáo lắm cơ! Anh không quá quan trọng chuyện em ‘còn’ hay ‘mất’, em còn càng tốt mà mất cũng không sao. Nhưng chính thái độ lừa dối, giấu giếm của em khiến anh ghê tởm!”.
 Tôi choáng váng với mớ lời buộc tội từ anh. Tôi thấy bản thân chẳng làm gì nên tội, chuyện tôi “mất” đâu phải là lỗi lầm gì mà phải thú nhận mong anh tha thứ! Con gái không còn trinh là người con gái mang tội sao? Một quan niệm quá ư nực cười và coi thường, vùi dập phụ nữ!
Thấy tôi im lặng, anh bất ngờ xông đến cạy tay tôi rút bằng được chiếc nhẫn đính hôn anh đã trao cho tôi trong lễ ăn hỏi. “Chúng ta chấm dứt ở đây thôi. Tôi không thể chấp nhận một người vợ đã hư hỏng còn không biết nhận sai như cô!”, anh tuyên bố như vậy rồi quay lưng bỏ đi. 
Còn lại 1 mình trong căn phòng khách sạn, nhìn những thứ anh dày công chuẩn bị mà tôi thấy thật nực cười. Hóa ra anh dành cho tôi những điều tốt đẹp này chỉ bởi vì nghĩ tôi còn trinh?
Tôi ra về mà lòng rối bời. Ông trời đúng là trêu ngươi khi để gã người cũ nhắn tin vào đúng đêm tân hôn sớm của tôi với chồng. Có lẽ gã biết tôi sắp cưới chứ cũng chẳng ngờ tin nhắn của mình lại phá hủy ngay mối nhân duyên của tôi. 
Mà không, nếu chẳng có tin nhắn của gã thì chồng tôi cũng phát hiện ra tôi không “còn” thôi. Và kết cục như thế này cũng sẽ xảy ra như đã định. Cay đắng và không cam tâm chút nào mọi người ạ, lẽ nào tôi cứ thế chấp nhận bị hủy hôn? 
Dù tôi cũng không còn thiết tha người đàn ông coi cái màng mỏng của phụ nữ lớn hơn tất thảy kia nhưng cách làm của anh ta thật sự khiến tôi thấy bị sỉ nhục. Tôi có nên làm ầm ĩ lên cho anh ta một phen bẽ mặt?
Mời bạn đọc chia sẻ và bình luận tại đây!

Bỏ con gái đi lấy chồng, đêm tân hôn anh lật chăn khoe thứ khiến tôi nghẹn ngào

Bước vào phòng tân hôn tôi thấy chồng đang ngồi cạnh mép giường. Tôi định lên tiếng giục anh đi ngủ thì anh ra hiệu cho tôi im lặng. Anh kéo tay tôi lại bên giường rồi nhẹ nhàng vén chăn lên.

Đêm qua là đêm tân hôn của tôi mọi người ạ. Mặc dù tôi và chồng chẳng có màn nồng nàn, say đắm nào nhưng có lẽ đó sẽ là cái đêm tôi nhớ đến hết cuộc đời này. 
Tôi từng đi qua đổ vỡ, anh cũng “một đời vợ”. Nhưng tôi đang nuôi cô con gái nhỏ còn anh với vợ cũ chưa có con chung. Mẹ anh từng phản đối tôi ghê lắm. Bà cho rằng anh chưa có con nên chẳng khác gì trai tân, còn tôi đèo bòng con cái, sau này cảnh “con em con chúng ta” sẽ rất mệt mỏi. 
Chúng tôi vẫn kiên trì bên nhau, cuối cùng đã được mẹ anh chấp nhận. Nhưng bà có một yêu cầu, đó là tôi không được đưa con gái về nhà chồng. Nếu tôi muốn lấy anh thì phải từ bỏ con gái, gửi con lại cho mẹ đẻ tôi chăm sóc. 
Mẹ tôi một mực khuyên tôi đi lấy chồng, con gái tôi bà sẽ chăm sóc tử tế. Bà bảo hai nhà đâu xa xôi gì, nếu thích có thể về thăm con bất cứ lúc nào. Thêm tình yêu với anh sâu đậm khiến tôi không thể chịu đựng được việc nhìn anh ở bên người khác. Vậy là tôi quyết định nghe theo yêu cầu của mẹ anh. 
Quyết định rồi tôi mới hối hận. Suốt quá trình tổ chức đám cưới tôi chẳng nở nổi lấy một nụ cười. Vẫn biết có thể về thăm con nhưng làm sao có thể bằng con kề cận bên mình mỗi ngày cơ chứ? Tôi là người mẹ thật tệ hại, bỏ rơi con ruột để đi tìm hạnh phúc riêng! 
Đêm tân hôn tôi chẳng có tâm trạng nào ngọt ngào cùng chồng. Thậm chí lúc đó tôi còn nghĩ, nếu được chọn lại tôi sẽ không bỏ rơi con. Đàn ông suy cho cùng cũng là người dưng, còn con cái mới là máu thịt của mình cơ mà! 
Bước vào phòng tân hôn tôi thấy chồng đang ngồi cạnh mép giường. Tôi định lên tiếng giục anh đi ngủ thì anh ra hiệu cho tôi im lặng. Anh kéo tay tôi lại bên giường rồi nhẹ nhàng vén chăn lên. Giờ tôi mới để ý chiếc chăn tân hôn của chúng tôi không được gấp gọn ghẽ mà đang trải rộng như có người nằm trong chăn vậy. 
Khi chiếc chăn được vén lên một góc, tôi sững sờ thấy con gái mình đang ngủ say tít trên giường. Anh mỉm cười nhỏ giọng: “Anh biết em không thể xa con nên lén mang con bé về với em. Từ ngày mai con bé sẽ sống tại đây cùng vợ chồng mình. Chuyện bên mẹ anh sẽ giải quyết, em đừng lo. Bây giờ ván đã đóng thuyền bà cũng chẳng thể bắt mình ly hôn. Hơn nữa, con bé đáng yêu như thế, bà sẽ nhanh chóng yêu quý nó thôi”.
Tôi lặng người, hết nhìn anh lại nhìn con gái đang say giấc trên giường, nước mắt không tự chủ được rơi lã chã. Chắc chắn anh đã nhận ra tâm trạng tồi tệ của tôi từ lâu. Nhưng anh vẫn kiên nhẫn chờ đến lúc này mới mang con bé về để đám cưới được diễn ra êm xuôi. Tôi ôm chặt anh nghẹn ngào không thốt nên lời. Cả đêm ngắm anh rồi nhìn con gái say giấc bên cạnh, tôi hạnh phúc đến mất ngủ.
Sáng ra mẹ chồng vô cùng kinh hãi khi thấy con gái tôi trong nhà. Chồng tôi kịp kéo bà vào phòng riêng nói chuyện một lúc lâu. Khi trở ra tuy bà vẫn giữ vẻ mặt khó chịu nhưng đã ngầm tỏ ý chấp nhận sự có mặt của đứa bé. Tôi nhìn anh đầy biết ơn đồng thời cũng cảm kích mẹ chồng vô cùng. 
Cưới được anh thật sự là may mắn của tôi. Cho dù chúng tôi “rổ rá cạp lại” đi chăng nữa thì tôi tin với tấm chân tình dành cho nhau, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc!

Hớn hở về ra mắt nhà bạn gái, tôi khiếp sợ khi mẹ em ghé tai tiết lộ bí mật

Sau đó, khi Thu khuất bóng dưới bếp, trong sự ngỡ ngàng của tôi, mẹ em đã ghé vào tôi thì thầm 1 câu khiến tôi trợn trừng kinh hãi...

Tôi là đàn ông mà phải lên đây xin lời khuyên của mọi người, thật sự cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi đang rơi vào một mớ bòng bong, không biết phải làm thế nào để giải quyết cho ổn thỏa nữa.
Chuyện là tôi mới về nhà bạn gái ra mắt. Tôi và Thu yêu nhau hơn 1 năm nay, đang dự định tổ chức đám cưới nên quyết định về đôi bên gia đình diện kiến phụ huynh. 
Bố Thu mất từ lâu, Thu thì rời nhà lên thành phố làm việc, mẹ Thu trước nay vẫn phải  sống 1 mình lủi thủi. Trên Thu còn 1 chị gái nhưng chị ấy lại lấy chồng xa cách nhà cả 400 cây số, thậm chí cả năm còn chẳng về thăm mẹ lần nào.
Trước khi về tôi vui mừng, hồi hộp bao nhiêu thì lúc gặp mẹ Thu tôi lại thất vọng bấy nhiêu. Lý do chính bởi thái độ của mẹ Thu đối với tôi rất lạnh nhạt, hờ hững. 
Thu năm nay đã 28 tuổi, đâu còn trẻ trung gì nữa, con gái đem bạn trai về giới thiệu đáng lẽ mẹ cô ấy phải vui mới đúng chứ. Hơn nữa tôi đâu thua kém ai, khách quan mà nói điều kiện của tôi so với Thu còn vượt trội hơn. Thật khó hiểu, mẹ Thu không hài lòng ở tôi điểm gì nữa!
Ngồi chơi 1 lúc thì mẹ Thu giục em đi nấu cơm. Tôi muốn thể hiện mình là một người đàn ông tâm lý, định theo cô ấy vào bếp phụ giúp. Không ngờ mẹ Thu gọi tôi lại, cứ bảo tôi ngồi uống nước để Thu làm một mình. Tôi ngỡ ngàng, có mẹ vợ nào thấy con rể cưng chiều con gái mình lại ngăn cản chứ?
Sau đó, khi Thu khuất bóng dưới bếp, trong sự ngỡ ngàng của tôi, mẹ em đã ghé vào tôi thì thầm 1 câu khiến tôi trợn trừng kinh hãi: “Cháu có biết cái Thu có 1 đứa con riêng rồi không?”.
Tôi suýt nữa thì phải hét lên. Thu có con riêng? Em rành mạch nói với tôi rằng em vẫn độc thân, đã từng yêu 2 người nhưng chẳng đi đến đâu cơ mà! Để rồi qua lời kể của mẹ Thu, tôi mới biết ở mối tình thứ hai năm 24 của em, Thu đã mang thai rồi sinh con một mình. 
Ban đầu mẹ Thu phản đối con gái làm mẹ đơn thân, khuyên cô bỏ cái thai đi vì gã đàn ông kia đâu chịu cưới. Thu muốn giữ con để níu kéo gã ta. Cuối cùng, làm sao có thể ép buộc khi người ta không thích, khi cái thai quá lớn Thu đành phải sinh con và tự nuôi đứa bé.
Mẹ Thu tức tối kể lại, Thu sinh con được 5 tháng thì lén xách hành lý bỏ lên thành phố kiếm việc làm. Thu phó mặc con nhỏ cho mẹ già chăm sóc, thi thoảng gửi về được ít tiền. Lắm lúc cháu ốm cần tiền mà Thu kêu không có, bà phải đi vay mượn rồi sau đó nai lưng ra làm trả nợ nuôi cháu. 
Gần đây Thu đột nhiên quan tâm con nhỏ, mẹ già hơn. Hóa ra cô muốn xoa dịu mẹ mình, hi vọng lúc dẫn tôi về ra mắt bà sẽ giúp ỉm đi chuyện kia. Thu còn nói với mẹ, sau này lấy tôi rồi vẫn gửi con cho bà nuôi, hứa sẽ chu cấp đầy đủ.
“Tôi quá mệt mỏi và chán ngán rồi, nó là đứa con gái bất hiếu, là người mẹ tàn nhẫn! Bỏ con cho tôi nuôi bao lâu nay, giờ lại ruồng rẫy con để đi lấy chồng! Cậu về tận đây rồi thì tôi nói luôn, muốn lấy nó thì mang cả đứa bé theo về bên đấy mà chăm sóc. Tôi từng này tuổi rồi còn bắt tôi nuôi cháu nữa à? Không thì đừng hòng lấy chồng gì cả, tôi sẽ phá tới cùng!”, mẹ Thu gằn giọng ra điều kiện với tôi.
Nghe tôi và mẹ có chút to tiếng trên nhà, Thu chạy lên thì biết chuyện hỏng bét rồi. Cô ấy lập tức khóc lóc ỉ ôi, giải thích với tôi rằng vì quá yêu tôi, sợ tôi bỏ mình nên mới giấu tôi như vậy. 
“Ai chẳng có quá khứ phải không anh? Trước đây em đã sai lầm nhưng trong thời gian qua em đối xử với anh thế nào, anh là người rõ nhất mà”, Thu nước mắt lưng tròng nhìn tôi đắm đuối khiến tôi lại mềm lòng. 
Về nhà, tôi bóng gió dò hỏi mẹ, liệu bà có chấp nhận cô con dâu “đèo bòng” thêm con riêng hay không. Mẹ tôi vừa nghe đã giãy nảy lên phản đối. Vấn đề này từ trước tôi đã biết mẹ khó chấp nhận. Ông anh họ tôi đợt đó dẫn về cô gái từng ly hôn, mẹ tôi chẳng từng dạy bảo tôi 1 trận, rằng sau này đừng “dở hơi” như anh ấy.
Nhưng bảo tôi chia tay Thu thì thật sự tôi không nỡ. Tôi vẫn còn yêu cô ấy, chuyện kia chỉ là quá khứ thôi mà. Tôi phải làm sao cho vẹn đôi đường đây?

Con trai vào viện cần truyền máu gấp, tôi suýt ngất khi nghe bác sĩ báo tin sốc

Tôi chết lặng nhìn những dòng chữ rành rành trên tờ kết quả mà bác sĩ đưa trả. Máu của tôi vẫn truyền được cho con nhưng trong lòng tôi có một cái gì đó đang vụn vỡ.

Cho đến bây giờ, khi con trai đã qua cơn nguy kịch tôi mới có thời gian và tâm trạng cũng bình tĩnh lại đôi chút để viết vài dòng tâm sự với mọi người. Là đàn ông, trong công việc tôi hiếm khi phải xin ý kiến ai nhưng trong chuyện tình cảm khó nói này thực sự tôi bối rối vô cùng.
Tôi và vợ kết hôn đến nay được 4 năm và có một cậu con trai 2 tuổi. Gia đình tôi rất hạnh phúc, êm ấm. Vâng, đấy là cho tới tuần trước, khi tôi chưa phát hiện ra bí mật kinh khủng mà vợ che giấu mình. 
Tuần trước, con trai tôi đi chơi với ông ngoại. Hai ông cháu đi ngoài đường thế nào mà bị xe tông trúng. Con tôi ngất xỉu phải vào viện cấp cứu. Cả nhà tôi ai cũng lo đến phát khóc. Thằng bé kháu khỉnh, dễ thương lắm, không ai là không yêu quý nó cả.

Ở bệnh viện, lúc bác sĩ nói con tôi cần truyền máu gấp. Khi ấy có mỗi tôi ở lại trông con, vợ và ông bà đã ra ngoài ăn cơm. Tôi lập tức theo bác sĩ đi lấy máu kiểm tra. Trong bụng tôi nghĩ thầm, kiểm tra thì kiểm tra thế thôi chứ tôi không mắc bệnh truyền nhiễm, hai vợ chồng tôi đều nhóm máu O thì chắc chắn con tôi cũng nhóm máu O, có gì không tương thích đâu chứ. 
Song ở đời luôn có những bất ngờ đầy trái ngang và cay đắng. Tôi không thể tin nổi khi nhìn tờ kết quả test nhanh mẫu máu của con trai mình. Con trai tôi thế mà lại thuộc nhóm máu A! Tôi tất tưởi chạy đến tìm bác sĩ hỏi cho ra nhẽ, có thể là do sai sót từ phía bệnh viện chứ con trai tôi làm sao có thể nhóm máu A.
Ngoại trừ một khả năng, thằng bé không phải con trai tôi mà thôi. Vợ tôi và 1 người đàn ông khác sinh ra thằng bé, thì nó mới có khả năng mang nhóm máu A chứ!
Tôi quỵ ngã, bước đi lảo đảo phải dựa vào tường khi nhìn những dòng chữ rành rành trên tờ kết quả mà bác sĩ đưa trả kèm câu nói chắc như đinh của bác sĩ. Máu của tôi vẫn truyền được cho con nhưng trong lòng tôi có một cái gì đó đang vụn vỡ. Máu của tôi sẽ chảy trong người thằng bé nhưng hai dòng máu ấy lại chẳng có quan hệ huyết thống với nhau!
Vừa hay vợ tôi ăn cơm xong về đến. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh nói chuyện bình thường với cô ấy, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Mấy ngày tiếp theo ở viện cũng thế, nhiều lần muốn lao vào để chất vấn vợ nhưng nhìn thằng bé vẫn còn nằm trên giường bệnh, tôi đành nén lòng lại.
Mãi cho tới khi xuất viện về nhà, tôi mới gọi vợ đến nói thẳng mọi chuyện rồi yêu cầu ở cô ấy một lời giải thích. Lúc này chính vợ tôi lại là người kinh hãi tột độ. Thật sự cô ấy cũng không hề biết con trai lại không phải máu mủ của chồng mình.
Rồi cô ấy thú nhận, thời điểm đó cô ấy có gặp lại người yêu cũ 1 lần. Anh ta chuẩn bị sang nước ngoài định cư, có lẽ cả đời này 2 người họ sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa. Vì thế gã đàn ông ấy đã xin vợ tôi 1 đêm cuối làm kỉ niệm. Vợ tôi thì yếu lòng vì dù sao đã từng yêu, lại nghĩ từ đây là vĩnh biệt nhau rồi.
Vợ bảo xong việc có mua thuốc tránh thai khẩn cấp uống ngay nhưng nào ngờ cô ấy vẫn mang thai đứa con của người tình cũ! Thì rõ ràng, khả năng đã uống thuốc mà vẫn có bầu hoàn hoàn có thể xảy ra còn gì. Sau này thằng bé sinh ra có nhiều nét giống mẹ nên cả gia đình tôi không ai nghi ngờ. Bản thân cô ấy cũng yên tâm rằng đó là con của chồng.
Vợ quỳ xuống lạy lục xin tôi tha thứ. Tôi nhìn vợ lại nhìn đứa bé mình yêu thương, chăm bẵm 2 năm qua mà lòng đau đớn và chua xót vô cùng. Cô ấy vẫn luôn là người vợ tốt, là cô con dâu hiếu thảo với bố mẹ chồng. Mấy năm chung sống tôi chẳng có gì phàn nàn ở vợ hết. Bây giờ nghĩ đến ly hôn tôi vẫn không cam lòng. Nhưng nỗi căm phẫn trong lòng tôi lại chẳng thể nguôi ngoai nổi. Tôi vừa hận vừa thương vợ, không biết phải làm thế nào!
Mời bạn đọc tham gia bình luận, chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống, hôn nhân, vợ chồng, con cái, chuyện mẹ chồng - nàng dâu.